Áp vong, gọi hồn – những bí mật rùng rợn nhất

Hồi yêu nhau, anh cũng đinh ninh cô gái là người địa phương gốc cả cha lẫn mẹ nên cũng không hỏi sâu về quê quán.

Lý do, hai vợ chồng người bạn của anh Q. quyết định đi vì người vợ cứ ốm đau lay lắt mãi không khỏi. Đi bệnh viện thì không có bệnh gì nghiêm trọng, nhưng người lúc nào cũng cứ như đi mượn, mệt mỏi, uể oải, chán ăn, khó ngủ.

Bên cạnh đó, chuyện con cái của họ cũng có vấn đề, hai đứa con một trai một gái xinh đẹp khỏe mạnh, học hành đàng hoàng, nhưng cô con gái đã vài lần trắc trở trong tình duyên nên giờ đến tuổi 30 mà vẫn phòng đơn, gối chiếc.

Còn cậu con trai, tu nghiệp nước ngoài về nhưng không hiểu sao chỗ làm nào cũng chỉ trụ được vài tháng rồi vì một lý do nào đó phải bỏ việc. Là người không duy tâm nhưng mãi không giải quyết được vấn đề gia đình, hai vợ chồng họ tặc lưỡi đồng ý lời khuyên của bạn bè rằng thử thỉnh các cụ tiên tổ về hỏi xem sao lại thế, hay có phạm kỵ gì?

“Ngay sau lời khấn của người nhập vong (mà vẫn thường được gọi là đồng cốt), thì đã có tiếng trẻ con léo nhéo phát ra gọi: “Bố ơi!”. Tận tai tất cả mọi người có mặt ở đấy đều nghe thấy. Một người bạn trong nhóm chúng tôi đã có kinh nghiệm đi gọi hồn thì thào giải thích là vong của một đứa trẻ đã nhập vào cô đồng và cô đồng đang nói giọng của đứa trẻ đó” – anh Q. kể lại.

Nghe gọi thế vợ chồng người đi gọi hồn đều ngơ ngác vì con cái của họ đều còn sống cả, trước đó cả hai người cũng không có con riêng nào. Thấy vẻ ngác ngơ của người chồng, vong thông qua cô đồng lên tiếng:

“Con là con của bố đây, bố không nhận ra con cũng phải vì bố có biết là có con đâu. Nhưng người ngồi cạnh bố là vợ bố chứ không phải là mẹ con”. Rồi cứ thế, vong kể lể rằng ngày xưa người chồng lúc còn trẻ đã đi chiến trường như thế nào, ở đâu, đã quen và yêu một cô gái ở địa phương ra sao.

Con mất, quá đau đớn người phụ nữ rời địa phương về quê mẹ sinh sống và hiện giờ chị vẫn đang sống đơn thân nghèo khó, thờ người mình yêu ở quê ngoại vì cứ đinh ninh là anh đã hy sinh nên mới không về tìm chị như đã hứa…

“Khi nghe cô đồng khóc lóc kể lể tôi tuy giật mình nhưng cũng chưa tin lắm vì những người hành nghề mê tín rất giỏi tâm lý bắt thóp người khác” – anh Q. cho biết. Nhưng khi quay lại nhìn vợ chồng người bạn đang ngồi phía sau thì anh Q. bất ngờ khi thấy người bạn mình vốn ngày thường ngang tàng, cứng rắn thế nay nước mắt chảy tràn mặt và đang cố kìm tiếng nấc.

“Sau buổi gọi hồn thì người bạn mới kể cho chúng tôi rằng, đúng là trước khi lấy vợ anh đã có một mối tình với cô gái địa phương nơi anh đóng quân. Hai người chia tay mà không hề biết mình đã có con với nhau. Ngày chiến tranh kết thúc anh quay trở lại tìm người con gái ấy theo lời hẹn thì làng xóm đã thay đổi rất nhiều, ngôi làng xưa đã bị bom san phẳng, ở ngôi làng mới mọi người không ai biết cô gái đó là ai, ở đâu.

Hồi yêu nhau, anh cũng đinh ninh cô gái là người địa phương gốc cả cha lẫn mẹ nên cũng không hỏi sâu về quê quán. Cứ ngỡ rằng người yêu mình đã chết sau trận bom nên anh lấy vợ khác và cũng cho vợ biết chuyện này” – anh Q. kể lại những gì anh biết từ người bạn.

Ảnh minh họa
Sự việc sau đó thế nào thì vì tôn trọng sự riêng tư của gia đình người bạn nên anh Q. không hỏi nữa, nhưng những gì mà anh tai nghe mắt thấy trong buổi gọi hồn thì đã để lại ấn tượng đến nỗi khi kể lại với người viết bài mà giọng anh vẫn còn run.

Nên có chính kiến trong việc thờ cúng

Nhiều người đang tin rằng chúng ta có thể dễ dàng giao tiếp được với người thân đã mất thông qua các hình thức áp vong, gọi hồn. Nhưng thực tế, có đúng vong hồn giao tiếp với chúng ta hay chỉ là sự tưởng tượng, ám thị của chính mình? Người viết bài này không có ý định tuyên truyền mê tín dị đoan nên chỉ xin kể lại câu chuyện trên, không bình luận.

Hơn nữa, vấn đề “Có hay không chuyện gọi hồn?” cũng đã được nhiều nhà tâm linh học, khoa học quan tâm lý giải rộng rãi, công khai. Xin trích dẫn ra đây một vài quan điểm để bạn đọc tự nhận thức và đánh giá.

Cùng Danh Mục:

Nội Dung Khác

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *